Nhóm Vào Đời - Giáo xứ Thanh Đa

"Lẽ sống của tôi là chính Đức Kitô" (Pl. 1, 21)

Chia sẻ
Thứ bảy, 30 Tháng 7 2011 14:40

Chạm vào nơi đó...

Rate this item
(0 votes)
AddThis Social Bookmark Button

(Chia sẻ cảm nhận sau weekend tại Lagi - Tapao 23&24/07/11)

 

4h sáng 23/07….

Trời tờ mờ sáng. Con mắt nhắm mắt mở vác giỏ leo lên chuyến xe dừng vội vàng đón khách. Hành khách đi cùng con hôm nay sao thân quen quá!...bạn bè con, 25 gương mặt đang cùng hướng về một hành trình, một bến đỗ: Lagi – Tapao.

Vậy là chúng con đang bắt đầu kì weekend mới. Gọi là weekend vì chương trình nhẹ nhàng đơn sơ quá. Thế nên chính con cũng chẳng đặt nhiều mong ước cho một chuyến đi sinh nhiều hoa trái, đọng nhiều suy tư. Chỉ như một cuộc thường niên, và đi để tìm chút cảm nhận mới.

8h20’…

Con choàng tỉnh giữa giấc ngủ lơ mơ. Đến nơi rồi…Mái ấm tình thương Đồng Tiến.

Người ơi, con chẳng biết mình chờ đợi điều gì, cũng chẳng suy nghĩ trước mặt con sẽ là những ai. Khu nhà to giữa khoảng đất rộng lại làm con nhớ đến ngôi nhà nhiều mến yêu khác. Ước  gì nơi đó cũng có được không gian tuyệt vời như vậy; lũ trẻ sẽ được vui chơi thoải mái, sẽ không phải bó buộc trong môi trường thành phố nhỏ hẹp. Nhưng giờ ở đây, con đang nhìn thấy những gương mặt ngây ngô sẽ chẳng bao giờ có tuổi, những thân hình mong manh sẽ chẳng đợi ngày vững chãi….70 con người với những cảnh ngộ đau thương…đợi chờ chúng con, để được gặp gỡ và sẽ chia. Chúng con trở thành những vị ân nhân to lớn dù chẳng làm được gì. Nhẹ chạm vào một bàn tay co quắp vì thương tật, như cố xua đi sự ngần ngại trong mình, con khẽ nắn lại để mong thấy một hình ảnh bình thường nhất…rồi nghe tiếng rên nhẹ phát ra nơi thân hình vô cảm kia. Và con thấy gương mặt, thân thể Giêsu đang chạm đến mình…

Tiễn mọi người ra về. Chúng con lại tiến đến một cuộc gặp gỡ mới. 60 đứa trẻ - hiện diện nơi mái ấm này từ chương trình “Bảo vệ sự sống”.  Bọn trẻ đang cười, đang đùa giỡn, đang lớn từng ngày như bao đứa trẻ khác. Nhưng tương lai nào sẽ là của các em? Một đứa níu ống quần con: “Mẹ ơi, mẹ ơi…” Con không muốn được các bé gọi là Cha là Mẹ, bởi ý nghĩa thiêng liêng của ngôn từ. Bởi chúng con chỉ như những vị khách…đến rồi đi nhanh, chỉ kịp để lại cho các em những kí ức thoáng qua. Và tay thì chẳng đủ dài, lưng chẳng đủ rộng để là Cha Mẹ cho những đứa trẻ luôn khao khát một tình yêu vững bền cho riêng chúng.

Bước vào phòng chăm sóc các bé sơ sinh…ánh mắt đầy quyến rũ của chàng trai nhỏ hút hồn con mất rồi! Luồn tay nhẹ ẵm bé.... con cảm nhận được sự rụt rè nhưng cũng đầy thích thú của chàng…bàn tay mềm níu chặt cổ áo con. Người mẹ trẻ chưa đầy 17 tuổi của em không đủ can đảm và sức mạnh để bên em cả đời. Bất giác con nhận ra Giêsu bé nhỏ đang nằm gọn trong lòng con, như vừa nói với con “ Hãy đơn sơ hơn, để chỉ cần cho các em cảm nghiệm về Cha Mẹ _là ấm áp, là bảo vệ, là yêu thương, là ngọt ngào, là bình an…dù chỉ trong phút giây”

Chia tay các bé lúc trời ngã màu. Chúng con bước đi mà như vẫn biết có một dàn các chú lùn đang bám nơi lan can dõi theo. Xe lăn bánh ngược về  nghĩa trang Đồng Tiến…

5h…

Nghĩa trang chiều lạnh lẽo quá. Lần theo con đường nhỏ vào sâu vào khu đất khuất xa. Ngợp người trước nơi con đang đứng. Sao lại nhiều thế này? Hàng hàng bao ngôi mộ còn xanh mái đầu. Chiếc bia nhỏ chẳng danh tánh, chỉ để liệt kê những con số khủng khiếp “57,68,95,100,102….thai nhi”. Con tần ngần trước dòng chữ “Xin Chúa tha thứ cho Cha Mẹ của chúng con”; “Chúng con muốn được làm người, xin đừng bỏ rơi chúng con”….Nơi đây mỗi ngày lại mỗi rộng thêm. Làn hương nhỏ chẳng thể lan tỏa hết gần 17.000 sinh linh chưa kịp nên hình hài kia.

Giêsu ơi, con nhìn thấy GIêsu đang chết vì tội lỗi của con, chết để con được sống.

Chúng con liệu có đang nỗ lực dấn bước cho công tác Bảo vệ sự sống? Với khả năng hạn hẹp, chúng con có đủ bao dung, đủ yêu thương để phá vỡ đi mọi chuẩn mực của người đời…để một ai đó, nhiều ai đó đủ can đảm vượt trên tất cả, đủ tình yêu mà ôm giữ lấy mầm sống diệu kỳ đang lớn dần nơi cung lòng. Các em cần được Cha Mẹ - được gia đình để học biết Tình yêu.

Miên mang suy nghĩ, hình ảnh của bọn nhỏ, những đứa trẻ thân yêu xuất hiện theo tiếng hát “Đứa Bé” đang rạo rực trên chuyến xe….Mưa đêm lất phất qua khe cửa, lấm tấm vào mặt che giấu đi dòng cảm xúc chực trào nơi con…

Con hướng về Tapao – về bên Mẹ để tìm nguồn ủi an.

3h37’ sáng 24/07….

Lồm cồm thức giấc sau 3 tiếng ngắn ngủi. Chúng con bắt đầu hành trình “tìm về với Mẹ”. Ngọn nến sáng trên tay chẳng đủ soi rọi con đường trước mặt…rồi phút chốc chúng con lạc lối. Tựa như đường đời con vậy. Từng bậc thang leo nhanh giữa những lời nguyện gẫm bên anh em mình. Ôi! Con chẳng thở nỗi khi làm hai việc này cùng lúc…khi con đi quá nhanh mà chẳng biết đợi chờ, khi con hướng mọi việc theo cách con nghĩ là tốt nhất. Dừng lại cùng lời Kinh Mân Côi – và lại tiếp bước với điệu hát.

Con hớp lấy hơi thở là Giêsu, bám lấy sức sống là chính Ngài.

Mẹ hiện lên trong phút chốc giữa cuộc hành trình. Êm ái và dịu dàng! Con chỉ xin được ủi an, và có thể mang theo sự ấm áp đó làm hành trang cho con đường trước mặt. Con lại vội vàng trở xuống để tham dự Thánh Lễ.

8h20’ sáng…

Lâu lắm rồi không đạp xe đạp với hai bánh xe èo uột thiếu hơi, chở theo bao gạo và ít thực phẩm phía trước giỏ. Con gần như chỉ muốn nhào đầu xuống bờ ruộng ven đường... một tiếng hối thúc “mạnh dạn lên nào!” Con nhanh chân hơn và thấy ổn hơn rồi. Chúng con đến thăm như một sự san sẻ chút gánh nặng kinh tế cho bà cụ già thương tật neo đơn. Con chẳng nói gì nhiều, bởi mọi lời lẽ sẽ trở nên vô nghĩa, nên thiếu tế nhị trước nỗi đau đang đè nặng trên những đôi vai kia. Vậy mà… ở mái nhà đơn sơ thứ 2, con thấy mình đứng ở vị trí đảo ngược khi được người phụ nữ đó lan tỏa sức sống lạc quan và không ngừng cảm tạ trong mọi hoàn cảnh.

Rồi ở một túp lều rách nát khác… con gặp người phụ nữ cõm cõi – để học biết về trái tim của người Mẹ. Bà 79 tuổi, đơn thân trong gian đất nhỏ âm u mà con gọi là cái chuồng giữa cảnh con cháu đề huề sung túc nơi căn nhà gạch kiên vững cách đó không xa. Ngược đời quá! Sao con chứng kiến được cảnh đó? Và sao con chẳng nghe bà oán trách chỉ một lời??...Cuộc sống bà thay đổi hoàn toàn sau ngày làm giấy sang tên nhà cho con trai… nhưng tấm lòng nơi người Mẹ đó thì chẳng ngừng yêu thương.

Con ra về… biết mình được dư đầy… cũng thật thiếu thốn.

Hôm nay, con đã được gặp Giêsu bên vệ đường….

Cảm ơn một chuyến đi Ngài đã dẫn đưa. Cảm ơn vì Ngài vẫn yêu thương con một cách lạ lùng, cũng vẫn thương yêu những anh chị em khốn khổ theo cách đặc biệt riêng của Ngài. Cảm ơn vì đã tạo dựng nơi con chút khả năng bé nhỏ… rồi mời gọi con có thể chạm vào một ai đó, và khám phá ra rằng Ngài đang sờ chạm vào trái tim con, qua biết bao dáng vẻ mang nét đẹp thiêng liêng kia.

Trời Saigon mưa tầm tã. Con chợt nghe được câu hát “Này con xin trôi cùng với Chúa, theo dòng cuộc sống, như một con nước tưới trên ruộng đất hạn khô. Để con thấm sâu vào đời, trái tim vời vợi, đến thăm mọi người như là một dòng nước trong”….

 

_ Khánh An _

 

Thứ bảy, 30 Tháng 7 2011 14:29

Các Mẹ ơi, hãy về chơi với chúng con

Rate this item
(0 votes)
AddThis Social Bookmark Button

(Chia sẻ cảm nhận sau weekend tại Lagi-Tapao 23&24/07/2011 )

9h sáng chúng tôi đặt chân đến một mái ấm tình thương tại Lagi…. Trong một căn phòng khoảng 30m2, có 60 con người đã chờ đợi chúng tôi từ 7h sáng. Những người trẻ bị di chứng chất độc màu da cam thì nằm dài, người cao tuổi thì ngồi nhưng không vững … chua xót …

Các em đa phần là bị chất độc màu da cam nằm đấy nhưng có biết gì đâu. Thấy chúng tôi, em thì cứ cười mãi, em thì luôn miệng nói vui quá. Và khi Soeur cám ơn chúng tôi, tôi chẳng biết mình đã làm được gì cho mọi người. Ngược lại, tôi cảm thấy chính chúng tôi đã lấy đi những vẻ đẹp bên ngoài, những khuôn mặt sáng sủa và những đôi mắt thiên thần của các em. Thiên Chúa đã cho chúng tôi tất cả, còn các em… có lẽ vì quá ích kỷ, nên chúng tôi đã chiếm hết mọi thứ. Nhìn các em, chúng tôi thầm tạ ơn Thiên Chúa. Nhìn các em, chúng tôi phải cám ơn các em đã cho chúng tôi biết được ý nghĩa của cuộc sống. Một cơn đau chạy ngang qua tim và tôi không cầm cự được….


Rời khỏi căn phòng nhỏ đó, chúng tôi lên lầu 1 của trung tâm.

“Các Mẹ ơi, hãy về chơi với chúng con”

Dòng chữ đập vào mắt tôi… tại căn phòng sơ sinh… trong tôi một khoảng lặng. Các em ở đây đều không có cha mẹ, đều bị cha mẹ bỏ rơi từ lúc vừa mới chào đời. Nhìn dòng chữ in trên tường, tôi không còn đủ bình tĩnh để bước vào đó, phải tìm một nơi nào đó để tôi không phải rơi nước mắt…

Cho đến lúc chiều, khi gần về, có một động lực nào đó thúc đẩy tôi, quay lại phòng sơ sinh và bế một đứa trẻ chưa đầy 1 tuổi…

Bảo Nam – tên em sao hay thế, tôi ấn tượng có lẽ vì xem phim đã từng nghe đến tên này rồi – hai mắt em tròn xoe, mặt em rất sáng, đôi tai em rất dễ thương, và em đã cười với tôi và giơ hai tay ra như muốn được tôi ôm vào lòng.

Tôi bế em, em ko nói gì, nhưng em cười, nụ cười vui từ sâu thẳm trong tâm hồn em! Lòng tôi đau thắt lại, nhịp tim đập mạnh. Được 1 lúc, thì chúng tôi đã đến giờ phải đi..

Dĩ nhiên tôi không thể nào bế em mãi được, tôi đi thì em phải quay lại trong nôi thôi. Tôi quay lại nôi của em, đặt em xuống, đôi tay của em bám chặt tôi không buông và miệng mếu máo. “Em không muốn xa tôi ư?” – trong đầu thoáng lên câu hỏi đó.

Tôi bế em 1 lần nữa, ra một góc nhỏ chỉ có hai đứa tôi và nói với em: “Con ơi, cô về nhé, mai mốt cô lại lên thăm con” - -  Quay lại đặt em vào nôi, em bám tôi còn chặt hơn lúc nãy – lúc này tôi không còn cầm được nước mắt nữa, và trong lòng tôi đau đớn tột độ.

Một lần nữa tôi lại bế em lên, lần này, cũng ra chỗ yên tĩnh lúc nãy, ôm em vào lòng và tôi nói “Con ơi, đến lúc Mẹ phải đi rồi, con ở lại, khi nào có dịp Mẹ lại đến thăm con!” – Quay lại đặt em lên nôi, lần này em không còn níu tôi nữa, miệng thì “a..a..a”, nhưng khuôn mặt em buồn lắm, chắc là em không nỡ xa người mẹ đôi phút này, ánh mắt của em cứ dõi theo từng bước của tôi, em tin rằng một ngày nào đó, tôi sẽ đến với em lần nữa … bước chân rất nhẹ, nhưng lòng nặng trĩu… tim tôi như bị cắt ra thành rất nhiều khúc, và nước mắt tràn trề.


Rời khỏi mái ấm, tôi đến Nghĩa trang Đồng Tiến, nơi chôn cất khoảng hơn một trăm ngàn thai nhi. Con số nghe khủng khiếp đến mức tôi không chịu được.

Từ xa tôi nhìn thấy dòng chữ “Chúng con muốn làm người, xin đừng bỏ rơi chúng con”. Bước gần tới những ngôi mộ đồng nhi... “57 thai nhi”, “95 thai nhi”, “97 thai nhi”, “100 thai nhi”… mỗi ngôi mộ chôn cất những hũ thai nhi theo từng ngăn. Con số quá khủng khiếp. Tâm hồn tôi xao xuyến! Vì sao lại như thế? Chúng xứng đáng được làm người. Tim tôi đau, rất đau!

Khi bước ra, tôi nhủ trong lòng mình một câu, mà tại nghĩa trang cũng có viết “Lạy Chúa xin tha thứ cho cha mẹ chúng con” – một câu nói nhẹ nhàng nhưng xót xa!

Tôi đã từng đến nhiều mái ấm, gặp nhiều hoàn cảnh, nhưng ít khi nào tôi có cảm giác như lần này, chưa bao giờ tôi viết ra thành một bài cảm nhận vì tôi sợ chia sẻ, nhưng chắc rằng Bảo Nam muốn tôi viết nên điều này.

Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in khuôn mặt của con trai khoảng 1 tuổi của tôi. Ánh mắt của con không thể làm tôi quên được. Lòng tôi lại nhói đau, nước mắt chảy ngược….

Cuối cùng, tôi muốn nói với chính mình và với các bạn, hãy thốt lên câu này nhé!

“TẠ ƠN CHÚA ĐÃ DỰNG NÊN CON CÁCH LẠ LÙNG!”

 

_ Bích Trâm _

Thứ bảy, 26 Tháng 6 2010 18:51

Goi VD 10 nam from Vi

Rate this item
(1 Vote)
AddThis Social Bookmark Button

VĐ đã trở thành hơi thở và nhịp đập của con tim em. Trong hành trình với VĐ em học đc 1 lời nguyện:

“Xin cho con mến yêu, mến và mến thật nhiều Chúa ơi

Xin cho con lòng mến, mến Chúa qua mọi người”

Em cảm nhận đc lòng mến đó qua từng nụ cười, từng lời trêu ghẹo chọc phá của các anh chị. Lòng mến đó giúp em cố gắng từng ngày để sống trọn vẹn với Chúa hơn qua những anh chị em đang ở xung quanh em. Khó khăn lắm, đau đớn cũng nhiều lắm, nhưng ngồi nhớ lại nụ cười, sự quan tâm của mọi người dành cho em, em vượt qua đc nhiều chuyện lắm. Em càng ngày càng yêu mến những khó khăn em đang gặp phải. Em coi những khó khăn này như những bông hoa đồng nội trên hành trình theo Chúa.

Ngày nào em cũng hát bài “Khúc cảm tạ” hết đó. Và hôm nay, một lần nữa em dâng Chúa khúc cảm tạ vì tình yêu của Ngài dành cho đại gia đình VĐ của em, và sự sờ chạm của Ngài dành cách riêng cho từng anh chị em mình.

40 tháng…

“Lạy Chúa và con đã quen trên đường xa những anh chị em. Con nhận ra chính đây là bạn con, chính đây tình yêu Chúa hằng mong. Và con đã thôi những hoài nghi và con vứt đi những hờn ghen.

Chúa đi cùng con dẫn đường con đến trong cuộc sống. Chúa đi cùng con dẫn đường con đến thăm mọi người”

Tất cả những điều em có bây giờ đều xuất phát từ VĐ. Cảm ơn VĐ, càm ơn các anh chị vì tình yêu thương, sự quan tâm của mọi người dành cho em.

Nhớ đến nhau trong từng lời kinh nguyện nhé!

T.Vi

Thứ bảy, 26 Tháng 6 2010 18:43

Khúc Cảm Tạ (Goi VD 10 nam from Titi)

Rate this item
(2 votes)
AddThis Social Bookmark Button

“Khúc cảm tạ từ đó âm ba vọng ngân, rộn rã trong tim ngày đêm, tán dương Tình Yêu Thiên Chúa....Tiếng gọi nào rộn rã vang trong chiều mơ, vồn vã cánh tay Ngài đưa, dắt con vào miền thương nhớ.”

Xin dâng lên Cha khúc cảm tạ cho một hành trình 10 năm mà chúng con được sánh bước cùng nhau trong phục vụ và yêu thương..

Xin gửi đến những ai đã, đang, và vẫn luôn đồng hành với nhóm Vào Đời khúc cảm tạ cho những ủng hộ, tin tưởng và nâng đỡ trong lời nguyện, tinh thần và vật chất..

Xin chuyển đến những nơi mà Vào Đời đã từng đi qua khúc cảm tạ cho những hoa trái mà Vào Đời đã được gieo trồng lẫn gặt hái ở khắp mọi nơi..

Xin trao cho anh em khúc cảm tạ cho những ngày vui lẫn những ngày buồn bên nhau trong suốt 10 năm qua..

10 năm trước đây tụi mình đã bắt đầu cuộc hành trình rất nhỏ bé và rất đơn sơ, mỗi một năm lại được lớn lên rất nhiều trong Ngài, nhưng trước cuộc đời và con người Vào Đời vẫn xin được nhỏ bé và đơn sơ len lõi vào cuộc sống của nhau để xin được yêu thương và phục vụ..

10 năm sống bên nhau, được cùng nhau bước qua những thăng trầm của nhóm cũng như những thăng trầm của cuộc sống mỗi người trong anh em chúng ta. 10 năm vẫn bên nhau dẫu cho kẻ nơi này người nơi kia. 10 năm vẫn một lòng, một tình yêu, một lối đi, một niềm tin, một chọn lựa vì bởi chính Chúa Kito là lẽ sống của đời chúng con.

Xin cảm ơn anh em Vào Đời rất nhiều vì những tình cảm vượt không gian, vượt thời gian mà Títi vẫn luôn được đón nhận từ mọi người, vì Vào Đời từ bao giờ đã luôn là 1 phần rất quan trọng trong cuộc sống của Títi..

Chúc mừng Sinh Nhật 10 năm của Vào Đời. Năm nay không được hiện diện cùng với anh em, nhưng mà Títi ở nơi này luôn hiệp thông và hướng về Nhóm. Nguyện xin Cha tiếp tục ở trong anh em chúng con và sánh bước cùng chúng con. Xin Ngài ban cho chúng con nhiều cái 10 năm nữa tiếp tục Yêu Thương và làm Chứng Nhân cho Ngài..

“Xin dâng lên Chúa tiếng yêu ngọt ngào.
Nguyện ghi nhớ Thánh ân Ngài trao.
Nguyện theo chân Chúa đi qua.
Đồi Ta Bo hay thập giá…”

I Love You, Vào Đời.. Deep down in my heart.. Deep deep..down down.. deep down in my heart!!!

Títi



Thứ bảy, 26 Tháng 6 2010 18:41

Greetings! (Goi VD 10 nam from Nhi)

Rate this item
(0 votes)
AddThis Social Bookmark Button

Blue is a color of hope.
White, purifies hope, and brings in the sparkle of the Holiness.
Just like who you are! :)
Thank you for the beautiful invitation card ;)

Hey, it's already 10 years.
10 years of journeys (for the whole group and for each of us)- journeys that have brought joy for the little ones, bringing love to the hopeless ones, bringing fire to the spiritless ones, and bringing inspirations to the far away ones (..like me! :)  )  
To all my very dear brothers and sisters of VaoDoi - you've inspired me for so many things that you've done.
Thank you for being 10 years old. Thank you for being awesome, and thank you for still being a strong fortress, that keeps our spirit on fire, and continues to supply us strength from the Holy Spirit.
May God look after us, pamper us, bless us with His wonderful love, and continue to make good use of us, as one of his most awesome pencils  ;) altalt


Happy 10th year birthday, V.A(2).O.D.O.I !!!
the Very AwesomeAgents Of Da Outstanding Intelligence (aka GOD) alt
or
the Very Agents Of Da Outstanding Intelligence (aka GOD) alt


Nhi :) !

alt

Rate this item
(1 Vote)
AddThis Social Bookmark Button
Chuẩn bị tinh thần cho đợt công tác mới (Gx Gia An - Tánh Linh - Bình Thuận - 11,12,13/07/2009)

Chúa Nhật ngày 14 tháng 6 năm 2009

Mỗi lần viết về công tác của nhóm Vào Đời là mỗi lần được cảm nhận nhiều hơn về tinh thần sứ vụ. Mặc dù đã trải qua nhiều đợt công tác, nhưng thật sự năm nào cũng thế, cảm giác háo hức, thao thức khi chuẩn bị; cảm giác được chia sẻ, được nhận lại khi cho đi trong suốt chuyến công tác làm cho mình cảm thấy rất bình an.

Năm nay nay thì Vào Đời chọn công tác tại Giáo xứ Gia An - Tánh Linh - Bình Thuận, đây là một nơi mà đời sống của bà con cũng ở mức độ tương đối, tuy nhiên cái mà Vào Đời muốn đem đến qua đợt sứ vụ này là một hình ảnh khác. Không phải là những đợt tiếp tế về vật chất, không đơn thuần là những cuộc thăm viếng hời hợt, mà trên hết là đem tấm lòng của những người trẻ công giáo, tinh thần Kitô giáo làm cho cuộc sống của các bạn trẻ nơi đó và ngay chính cả bản thân của những người tham gia công tác được sinh "hoa trái" nhiều hơn.

Nhà thờ Gia An:

Hòa Phú.
Thứ ba, 06 Tháng 10 2009 15:56

Bổn Mạng Vào Đời - 9 năm

Rate this item
(3 votes)
AddThis Social Bookmark Button

9 năm 1 chặng đường..

1 chặng đường không ngắn. 1 chặng đường tôi đã bắt đầu và vẫn đồng hành dẫu cho dòng đời có đổi thay và số phận có chọn cho tôi một nơi thật xa xôi để cư trú..

Đồng hành với anh em, với Ngài và trong Ngài không phải chỉ đơn giản là một Hạnh Phúc, mà là một Hồng Ân. Tôi lớn lên và trưởng thành trong Hồng Ân này. Tôi tự tin và hãnh diện vì mình đã chọn, đã chọn Jesus làm bạn và đã chọn anh em Vào Đời làm gia đình của mình..

Trở về với anh em sau 7 năm rưỡi, tôi cảm nhận được những hoa trái mà Chúa đã ban cho Vao Đời thật không ít. Sự trưởng thành của anh em là món quà lớn nhất. Đức Tin và Tấm Lòng của anh em là những ngọn lửa thêm sức cho nhau và cho mọi người xung quanh.

Nhìn lại 9 năm đã qua, những gì anh em Vào Đời đã đem đến cho đời và cho người tưởng chừng như nhỏ bé nhưng thật to tác.. Những tấm lòng nhân ái, nhưng bàn tay không ngại dơ, sợ bẩn, những cái đầu luôn luôn nghĩ đến những chương trình hay hơn, "hoành tráng" hơn, những trái tim biết cảm thông, yêu thương và sẳn sàng sẻ chia tinh thần, vật chất và niềm tin vào Thiên Chúa.. vào cuộc sống và con người..

9 năm qua, anh em đã sống với những thao thức, nhiệt huyết và lòng đơn sơ, chân thành..Và chính những điều này đã gắn chặt anh em lại với nhau. Những điều này không chỉ là 1 phần của cuộc sống mà chính là một phần con người của mỗi một thành viên trong nhóm..

Những Thao Thức vẫn luôn da diết trong anh em chúng con. Xin Ngài tiếp tục đồng hành với anh em chúng con như Ngài vần đồng hành suốt 9 năm qua...

Thứ ba, 06 Tháng 10 2009 13:47

Suối Mơ và những giấc mơ...

Rate this item
(2 votes)
AddThis Social Bookmark Button

Tháng 8 Năm 2007

 

Ba tháng chuẩn bị chỉ còn được tính bằng vài giờ đồng hồ ít ỏi nữa thôi…

Giây phút này, ở những nơi rải rác trong thành phố, có những người đang say sưa trong giấc ngủ; có những người đang nói chuyện rôm rả; có những người trằn trọc cố đi vào giấc ngủ; có những người đang chuẩn bị hành trang và chỉ có 1 người đang ngồi viết blog…

Nhưng tất cả đều đang hướng đến cuộc hành trình trước mắt với những điều thật là mới: mới vì chưa biết nhau, mới vì những ý tưởng chưa từng thực hiện, mới vì chiếc áo đồng phục mới, mới vì choáng ngợp bởi người và hành trang, mới vì chưa bao giờ thấy “vắt”, mới vì họ sẽ dấn thân vào một cuộc hành trình lạ lẫm… Một sức mạnh siêu nhiên nào đó đã nối kết mọi người lại trong suốt ba tháng vừa qua…

…Đúng thời gian này 1 năm về trước, họ, có những người mới và cũ, cũng từng dấn thân vào 1 cuộc hành trình như vậy; khi trở lại Thành phố, đi ngang Nhà thờ Đức Bà, nhìn lên cao, lên vị trí của những cây thập giá, người viết cảm thấy dường như họ cũng đã từng tỏa sáng, lung linh, mạnh mẽ…, để rồi khi quay lại với cuộc sống, họ cũng đơn sơ, giản dị và nhỏ bé giữa đời thường… Nhưng có những nụ cười vẫn tiếp tục nở rộ nơi họ đã đi qua, đã tỏa sáng thứ ánh sáng của người dẫn đường, nhè nhẹ và ấm áp… nhè nhẹ và ấm áp…

Giờ đây, họ lại chuẩn bị lên đường với niềm hăng say, với sự nao nức kỳ lạ…

Hẹn gặp nhé Suối Mơ, hẹn gặp những giấc mơ đầy… vắt.