Nhóm Vào Đời - Giáo xứ Thanh Đa

"Lẽ sống của tôi là chính Đức Kitô" (Pl. 1, 21)

Bổn mạng

AddThis Social Bookmark Button

THÁNH LOUIS GONZAGA (ALOYSIUS GONZAGA)
sainta08Thánh Louis Gonzaga là con trưởng của bá tước Ferdinand de Gonzague Castiglione (miền Lombardie) – người đã nhượng chức tổng chỉ huy cho hiệp sĩ của vua Henry VIII vì thích triều đình Tây Ban Nha hơn. Tại Madrid, Ferdinand gặp Martha Tana đi theo hoàng hậu Isabelle. Ông lập gia đình với Martha năm 1566.


Ngày 09/03/1568, Louis chào đời. Trước khi sinh ngài, bà Isabelle bị đau nặng, sợ chết nên khấn xin Đức Mẹ phù hộ cho bà thoát cơn bệnh hoạn và sinh con vuông tròn thì sẽ dâng con cho Chúa. Và bà đã được ban ơn như lòng sở nguyện.


Thân mẫu thánh nhân là người đạo đức. Bà đã dạy cho Louis biết kính sợ, yêu mến Chúa và tôn sùng Đức Mẹ ngay từ hồi còn thơ ấu. Vì vậy thánh nhân hay được gọi là “thiên thần con”. Trái lại, thân phụ ngài lại muốn hướng con mình vào nghề binh đao, ông muốn cho con sau này có quyền chức trong binh nghiệp, nên thường dẫn ngài đi xem những cuộc duyệt binh và luyện tập quân sự. Hồi lên 4 tuổi, ngài được dẫn tới Casal để dự cuộc duyệt binh. Thân phụ cho ngài mặc như một sĩ quan và vui mừng khi thấy con dẫn đầu đoàn quân, với quân phục vừa tầm cậu. Louis sống ở đây nhiều tháng, và có dịp nghe những lời tục tĩu của lính tráng, dù không hiểu gì.


Một ngày kia, khi binh sĩ đang ngủ, Louis ăn cắp thuốc và nạp vào súng, súng khai hỏa. Louis suýt chết vì bị súng giật. Bá tước định trừng phạt đứa con của mình, nhưng nhờ binh sĩ can thiệp mà cậu được thả. Tuy nhiên, đây là một lỗi lầm mà Louis than khóc suốt đời.


stlouis5Năm 1577, Louis cùng với em trai là Rodolfo được gởi đi học tại Florence. Tại đây, Louis đã khấn giữ mình trinh khiết trước ảnh Đức Mẹ truyền tin tại nhà nguyện Dòng “Tôi Tớ Đức Mẹ”. Ngài sống rất nhiệm nhặt, không bao giờ nhìn đến tranh ảnh người nữ (ngoại trừ hình ảnh Đức Maria), tránh xa mọi dịp có thể làm cớ cho ngài vấp phạm về đức trong sạch. Chẳng bao lâu sau, ngài trở về Castiglione, và quyết định hiến mình cho Thiên Chúa. Ngài tăng thêm việc đạo đức và coi đó như bổn phận: quỳ đọc kinh nhật tụng Đức Mẹ, các thánh vịnh sám hối, và những kinh nguyện khác. Tại Castiglione, khi cho Louis rước lễ lần đầu, Đức Hồng Y Carolo Boromeo đã ngạc nhiên trước nhiệt tình và sự khắc khổ của thánh nhân, và thốt lên: Đứa trẻ này có thể làm gương cho chính các tu sĩ.

Bá tước Ferdinand được đặt làm quan thị vệ của vua Tây Ban Nha, Louis trở thành thị đồng của hoàng tử. Louis nhiệt tình phục vụ hoàng tử Diego, nhưng dù sống tại triều đình ngài vẫn tìm cách sống như trong tu viện. Chính cái chết của hoàng tử Diego dẫn Louis tới quyết định dứt khoát từ bỏ thế gian để gia nhập Dòng “Chúa Giêsu”. Thân phụ ngài bất mãn vì quyết định ấy, ông nhất định từ chối, và bắt ngài vào làm việc trong triều đình. Ngài buộc lòng vâng lời cha, song lúc nào có dịp, ngài vẫn nài nỉ xin vào dòng, và Louis phải đợi 3 năm để được sự ưng thuận của thân phụ. Năm 18 tuổi, ngài vui vẻ nhượng quyền thừa kế cho em trai và bước vào đời sống tu trì. Hai năm sau ngài được gia nhập hàng giáo sĩ. Ngài luôn tỏ ra là một tu sĩ gương mẫu và thánh thiện. Mọi người đều nhìn nhận ngài là một gương sáng hãm mình trong sạch.

stlouis1stlouis2stlouis3
Tại tu viện, Louis muốn được hoàn toàn quên lãng. Ngài lo chuyện bếp núc, giúp đỡ người nghèo, người ăn xin ngoài phố. Đối với gia đình, ngài chỉ còn muốn nghĩ tới trong kinh nguyện mà thôi. Nhưng sau khi thân phụ ngài qua đời, gia đình bỗng có chuyện tranh chấp giữa người em và quận công Mantoue. Tháng 09/1589, bề trên cho phép ngài về Castiglione để dàn xếp chuyện tranh chấp ấy. Louis được tiếp đón như một thiên thần từ trời xuống. Mẹ ngài không cầm mình nổi, đã quỳ xuống trước mặt con. Từ khắp ngả, người ta nói với nhau: Chúng ta thấy một vị thánh!

Cuộc dàn xếp ổn thỏa, Louis được lãnh nhiệm vụ giảng thuyết trước khi đi khỏi Castiglione. Ngài đã diễn thuyết một cách kỳ diệu, đến nỗi hơn 700 thính giả đã tới tòa cáo giải ngay. Giã từ mẹ, Louis trở lại Milan ngày 22/03/1590 để tiếp tục lớp thần học, và ngài được triệu vời về Roma ngay năm đó để diễn thuyết trước mặt nhiều Giám mục nước Ý. Chính tại đây, ngài qua đời như là nạn nhân của lòng bác ái.


Bởi vì năm 1591, một cơn dịch bệnh đã lan tràn dữ dội tại Roma làm cho nhiều người chết. Thánh nhân tình nguyện giúp đỡ những người mắc bệnh, chôn cất kẻ chết. Và vì nhiệt thành lo giúp đỡ mọi người mà ngài bị nhiễm bệnh. Mẹ ngài nghe con bệnh thì gởi thư hỏi thăm. Ngài trả lời bằng những lời lẽ tin tưởng phó thác hoàn toàn: “Thưa mẹ, con cầu xin cho mẹ hằng được Thánh Thần ban ơn và an ủi. Dĩ nhiên, khi nhận được thư mẹ thì con đang sống ở đời này. Nhưng từ bây giờ cũng phải hướng về trời, để ngay khi còn sống dưới mặt đất, ta cũng ca tụng Chúa muôn đời. Đã từ lâu, con từng ao ước làm cuộc hành trình với Chúa sớm hơn. Như lời Thánh Phaolô nói: Phải khóc với kẻ khóc, vui với người vui, thì mẹ phải lấy làm vui mừng hoàn toàn khi Chúa vì tốt lành và thương mẹ mà tỏ cho con thấy hạnh phúc chân thật và chắc chắn không bao giờ sợ mất nữa.

stlouis4Thưa mẹ, con thú thật với mẹ rằng: mỗi khi con suy nghĩ về lòng tốt của Chúa, giống như biển không đáy không bờ, linh hồn như rơi xuống vực sâu ấy, chìm trong cảnh bao la bát ngát, lạc lõng và không biết đáp lại làm sao, vì sau một thời gian làm việc vắn vỏi và sơ sài như thế mà con đã được Chúa ban cho nghỉ ngơi muôn đời như vậy! Vì quả thật Chúa đang gọi con lên hưởng hạnh phúc Nước Thiên Đàng mà con đã tìm kiếm quá chểnh mảng, và Người muốn thưởng công cho những dòng nước mắt của con đổ ra quá ít”.


Thánh nhân hiến trọn xác hồn phục vụ các bệnh nhân, ngài làm nhiệm vụ khuân vác giúp đỡ mọi người, có khi vác cả xác chết nữa. Tận tụy làm việc cho đến ngày 20/06/1591 thì bị bất tỉnh. Hôm sau tỉnh dậy ngài chào anh em, rước Của Ăn Đàng rồi từ trần khi mới 23 tuổi. Và năm 1726, ngài được Đức Giáo Hoàng Benedicto XIII tôn phong Hiển Thánh.

Lạy Chúa là Đấng ban phát mọi ơn riêng, Chúa đã cho thánh Louis Gonzaga sống một cuộc đời trong trắng, lại vừa biết hy sinh hãm mình. Vì công đức và lời chuyển cầu của thánh nhân, xin Chúa dủ lòng thương nâng đỡ, để chúng con dầu không được trong trắng như người, thì cũng biết noi gương người mà hãm mình đền tội.